Bài thơ “ĐỪNG TƯỞNG”

11055

ĐỪNG TƯỞNG 
(phỏng theo bài của Bùi Giáng)

Trọc đầu đừng tưởng là sư
Có khi là kẻ giống như bụi đời,
“Dạ thưa” đừng tưởng vâng lời
Có khi trong dạ rối bời mưu mô,


Túi dày đừng tưởng nhiều đô
Có khi giấy nợ một lô hoảng hồn,
Ngất ngây đừng tưởng uống cồn
Biết đâu trăng gió nước dồn qua khe,


Gật đầu đừng tưởng đã nghe
Chỉ là ngủ gật trưa hè lớp êm,
Khiêm nhu đừng tưởng yếu mềm
Biết đâu nhân đức nên kềm chế thôi,


Đẩy xe đừng tưởng bán xôi
Chiếc xe chở cả cuộc đời hy sinh,
Quay lưng đừng tưởng bạc tình
Có khi nhận lấy một mình nỗi đau,


Đại dương đừng tưởng là sâu
Ngẫm điều tội phúc đêm thâu hãi hùng,
Cho đi đừng tưởng là khùng
Mà là hạnh phúc vô cùng mai sau,


Ăn chay đừng tưởng ăn rau
Mà xây cả một tinh cầu yên vui,
Không trăng đừng tưởng tối thui
Không tu dưỡng mới chôn vùi tương lai,


Lạ lùng đừng tưởng đã sai
Biết đâu sáng kiến vượt ngoài thế nhân,
Nắm tay đừng tưởng đã thân
Nghìn năm chưa chắc đã gần hay xa,


Mỉm cười đừng tưởng thứ tha
Có khi để đó chờ qua tháng ngày,
Bên nhau đừng tưởng sum vầy
Vô thường ai biết vơi đầy ra sao,


Quyền uy đừng tưởng trên cao
Đến khi phước cạn chỗ nào dung thân,
Ngồi yên đừng tưởng ngu đần
Lắng tâm thiền định vạn lần thông minh,


Nói hoài đừng tưởng linh tinh
Mà cho nhau chút ân tình vui vui….

                                                  Sư Phụ – Ngày 18. 5. 2016