Chuyện theo Phật – P.1

2381

Chẳng tin vào ma quỷ hay bất cứ điều gì còn tồn tại sau sự sống. Nhưng duyên nợ thế nào mà mồ mả các bà, các bác tôi đều bỏ tiền xây dựng sửa sang từ những năm 1991. Dù rằng, cha tôi ngay khi còn sống cũng chẳng quan tâm đến. Nhất là chẳng bao giờ quan tâm để ý đến tôi, một đứa con vô thừa nhận.

Anh và em tôi đều được chia tài sản là nhà và tiền. Riêng tôi không có gì, dù chỉ là một lời: cha yêu con, hay cha là cha của con. Năm 1999 Anh của ông mất, một mình tôi lo tang lễ, mồ mả rất chu đáo. 2003 Cha tôi cũng mất, ông thọ 84 tuổi, đến năm 2005 Gì ghẻ cũng mất nốt. Tôi đứng ra lo liệu cho cả 2 mặc dù khi còn sống 2 người  này dù chỉ tí ti cũng không bao giờ quan tâm, để ý đến tôi. Mặc, tôi lo chu toàn mà chẳng quan tâm, mình làm thế để làm gì.

Cuối năm 2005, tôi có xe nên giúp đưa bạn về Sặt, Hải Dương xem gọi hồn, Nơi nơi này tụ tập rất đông người, thành kính, chờ đợi. Tôi ngồi ngoài buôn chuyện với mấy bà hàng nước và mấy anh lái xe chở sếp bà đi. Bỗng nhiên mọi người gọi toáng lên: Ai tên là Hùng rồi đọc đủ cả họ tên, đến khi đọc cả họ tên cha tôi là người đang nhập hồn vào bà đồng thì tôi mới vào hỏi: Có  chuyện gì  thế? Thì ra là Cha, ông muốn gặp và nói chuyện với tôi. Lúc đầu tôi không tin, nhưng qua cử chỉ, điệu bộ, cách nói  chuyện, hành văn, kể cả cách cầm điếu thuốc hút thì tôi tin có thể là thật.

Vì không có ý định, nên tôi chỉ được nói chuyện khoảng 15phút. Nửa tin nửa ngờ, hôm sau tôi sắm sửa đủ đồ lễ, đến  từ sớm, khấn  khứa đàng hoàng. Đến 7h cô đồng bắt đầu vào việc thì một giọng gái trẻ chào và nói chuyện với tôi. Cô giới thiệu và nói ở ngay sau nhà tôi. Cô này thì tôi biết vì mấy lần mơ thấy cô ấy về xin quần áo, bánh kẹo… lần nào tôi cũng nhờ người hóa cho cô ấy. Cô bị chết đuối ở một cái ao sau nhà, từ khỏang hơn 70 năm trước. Cô cám ơn và nói yêu tôi đã nhiều năm, vợ chồng lủng củng là do cô cố tình phá vì cô ghen và muốn  tôi mau sang thế giới bên kia cùng cô. Mọi người hoảng sợ nói tôi phải xin cô ấy, tôi chỉ cười.

Đến lượt cha tôi lên. Do được chuẩn bị từ trước nên  tôi hỏi rất nhiều, chủ yếu về thế giới bên kia thế nào. Ông kể rất chi tiết, và có tình có lý mọi chuyện Từ chuyện ông không tin vào thế giới tâm linh nên giờ ông rất ân hận, vì không chu đáo hương khói cho ông bà tổ tiên. Với 3 bằng  đại học tốt nghiệp trước năm 1954 nên cách nói của người có đẳng cấp từ thời pháp thuộc hoàn toàn khác người thường. Khi tôi hỏi tương lai của tôi thế nào ông trả lời: Việc đó con phải hỏi các vị Tiên, Thánh, cha là người bình thường làm sao biết được. Khi tôi hỏi cha có độ cho con được không ? Ông trả lời: Khi còn sống, còn không độ cho con được, thì là linh hồn sao độ cho con được. CHUẨN – Các vong khác lên thì nói phét tung giời. Người có học nói khác.

Ông nói chuyện ví dụ cụ thể những người là họ hàng, hoặc hàng xóm mà tôi biết. Khi họ sống thất đức thế nào bây giờ ra sao. Cụ thể là đám ma thì rất đông các vong đến xem nhưng khi kết thúc thì bơ vơ. Các cụ tổ tiên cũng không đến nhận con cháu, bạn bè cũng xa lánh hoàn toàn. Có quan rất to, oai phong lẫm liệt nhưng giờ chẳng có ai bên mình. Nói chung là bị hắt hủi toàn phần. Có người lúc trước tụ tập bè cánh, làm những điều xấu, thì xuống đây cũng vậy. Dược một thời gian khi đã quen biết cũng suốt ngày tụ tập bàn mưu tính kế trả thù người này, hại người kia nhưng hình như không làm được gì, họ lại càng thù tức căm hận. Đến một nơi xa lạ mà mọi người coi như con hủi, chẳng ai dám lại gần, đau khổ cô đơn vô ngần. Có người, con cái chẳng thắp hương nên ngày rằm, mùng 1, lễ tết không biết đi đâu về đâu. Vào chùa, vào đền chẳng ai cho vào, thậm chí còn bị hắt hủi từ xa. Đám chết đường chết chợ, chết tai nạn thì tụ tập thành đám đông hợp lực cùng làm cho các lái xe sao lãng, mất tập chung, gây thêm người chết, để có đông đồng bọn cho vui. Nên vì sao người ta gọi là dớp chỗ này, chỗ kia hay bị tai nạn là vậy.

Ông nói: 84 năm học hành, làm việc, phấn  đấu, lấy  vợ, sinh con, sinh cháu biết bao công việc nên thời gian trôi qua rất nhanh. Ở bên này không việc làm, cũng không thể sinh con sinh cháu, không có ai hương khói thờ phụng mà  chỉ lang thang vật vờ đây đó làm ma đói ma khát… thời gian dài như vô tận. Vậy mà có người 7 – 800 đến cả ngàn năm vẫn còn vật vờ ở thế giới đó. Ước vọng lớn nhất là được tái sinh lại làm người. Nhưng có người không chờ đợi được nhập vào chó, vào lợn, có khi là con chim, con thú vô cùng khổ sở. Vợ chồng con cái cũng là duyên là nợ. Nếu là nợ thì sang thế giới bên này coi như đã thanh toán xong, chẳng quen biết gì  nhau nữa. Là duyên mà khi sống không ra gì đến đây cũng đứt đoạn. Ông nói: cũng may khi sống cũng hiền lành, giúp đỡ nhiều người nên được nhiều  người đón rước, giúp đỡ, hướng dẫn mọi việc. Với tổ tiên thì nhờ con chăm lo mồ  mả, hương khói nên các cụ cũng tha thứ và cho về tụ hội ở nhà thờ tổ các ngày lễ. Trong khi có người cũng là ruột thịt trong dòng họ mà sang đây không ai cho lại gần chứ đừng nói về nhà thờ tổ thụ lộc. Tôi hỏi vì sao ông không đến các cõi trên. Ông trả lời: không đơn giản vậy, các cõi đó đâu phải ai cũng đến được. Nhiều người tưởng mình đã là tử tế, tưởng mình làm điều thiện, điều phúc thế là đã thừa. Nhưng mọi mánh khóe, thủ, nghĩ rằng che dấu được, sang bên này đều bị phơi bày ra hết. Thầy tu, thày cúng làm ma đói, ma khát bên này nhiều lắm. Ông ước giá mà lúc còn sống, ông biết hết các điều này thì chắc giờ này khá hơn. Mà biết đâu, có khi được quay lại làm người rồi cũng nên.

Cuộc nói chuyện kéo dài 2h. Do tôi vốn hương khói, mồ mả thì cũng làm cận thận nhưng chẳng bao giờ tin, nên hỏi rất cặn kẽ mọi việc, từ cách sắp đặt ban thờ, đến hóa vàng mã, quần áo… Việc nữa là cách nói chuyện của ông rất rõ dàng dễ  hiểu, giải  thích chi tiết cặn kẽ mọi việc. nên mọi người đều muốn nghe, muốn tìm hiểu về cái thế giới đó không ít người cũng hỏi thêm vào để làm rõ  nghĩa hơn các việc ở bên  đấy. Các vong  về bên đó vẫn mang nguyên tính cách khi còn sống, đòi hỏi, mong muốn đủ thứ con cháu người thân dâng cúng. Mang theo thù ghét, tức tối, căm hận khi còn sống, tìm mọi cách để trả thù, rửa hận. Còn người lúc sống hiền lành tử tế thì  về bên này cũng vậy. Yêu thương, vì có biết bao người giúp đỡ trả ơn, con cháu dâng cúng đủ thứ. Bình an chờ đợi được vào chùa, vào đền, được quay trở lại làm người. Lại bắt đầu từ đứa bé lọt lòng. Tóm lại thế giới tương lai của chúng ta rõ dàng, sòng phẳng, không có cách nào để che đậy, giấu diếm nó. Không có cách nào sám hối, ân hận, chuộc lỗi, sửa sai khi ta đã về bên đó.

Cha đã đi rồi nhưng tôi vẫn ở lại thêm 2 ngày nữa để nghe các vong khác lên nói gì với gia đình nhà họ, và các câu chuyện có đáng tin không, khi hỏi lại người thân của họ. Hài hước nhất là bố đẻ của một chị người Hải Phòng lên nói với con: Mày không vào Sài Gòn ngay đi, chồng mày đang ở số nhà, phố, phường, quận rất cụ thể. Nó có nhân tình tên… và đã có con trai 4 tuổi với cái con ở đó đấy. Nó nói với mày đi công tác Quảng Ninh nhưng ra khỏi nhà là nó đến sân bay Cát Bi bay thẳng vào SG. Thế là bỗng dưng chị ta gào thét chửi bới, đập phá ném lung tung đồ đạc ầm cả cái điện thờ ấy lên. làm như chính điện thờ đó gây ra chuyện chồng chị phản bội.

Sau lần này tôi bắt  đầu  tìm hiểu về thế  giới bên kia.

(Còn tiếp)

Nguyễn Trọng Hùng