Đất nước tôi

845

Giữa lúc cả nước đang hướng về Biển Đông dậy sóng, mỗi người đều muốn làm một điều gì đó để thể hiện lòng yêu nước. Mỗi người đều muốn góp một phần sức vào tiếng nói chung đó. Và bài thơ “Đất nước tôi” ra đời.

Đất nước tôi

Tôi yêu đất nước tôi

Nơi có những rặng dừa xanh

Có con sông Hồng phù sa đỏ nặng

Nơi Đồng Bào hai tiếng gọi thiêng liêng

Nòi giống Rồng Tiên, chung một Mẹ hiền

Chiếc Trống Đồng nhắc nhớ về nguồn cội

Có Thánh Gióng vung tre ngà đuổi giặc

Giặc tan rồi cưỡi ngựa về trời chẳng màng lợi, màng danh

Có nỏ Thần làm kinh khiếp mộng xâm lăng

Nơi vó ngựa Nguyên Mông ba lần thảm bại

Bạch Đằng Giang nổi sóng đã bao lần

Nơi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc

Lấy nghĩa nhân để thắng bạo tàn

Yêu hòa bình nên đâu thích chiến tranh

Vì lượng hiếu sinh chẳng giết người ngã ngựa

Giặc hàng rồi tha chết, giúp về quê…

Điện Biên Phủ  nơi mồ chôn Đế Quốc

Sài Gòn-Hồ Chí Minh nơi Mỹ cút Ngụy nhào

Tên núi tên sông  đi vào thơ và nhạc

Đất nước bốn ngàn năm vững chắc tựa Âu Vàng*

 Đất nước tôi

Lũy tre làng hay rặng dừa xanh

Đều ngân nga tiếng chuông chùa thong thả

Đạo Phật đi vào đời, thành nếp sống thuở cha ông

Nay cần lắm nhiều ngôi chùa thêm nữa

Cho lòng người mãi hướng tới thiện lành hơn

Cho mọi người biết sống với nhau bằng một trái tim yêu thương

Dù đổi mới nhưng không rời xa Chánh Đạo

Hướng tới giàu sang nhưng nhân nghĩa rất cần

Đẹp lắm tình người chan chứa yêu thương

Nhân ái vị tha thay dần cho ích kỷ  

Tâm Từ Bi lan tỏa khắp mọi miền…

 

 

Cầu mong Phật từ mãi dẫn dắt chúng con đi

Cho đất nước mãi thanh bình thịnh vượng

Cho thế giới thôi khóc than thù hận

Hành tinh xanh mãi Hạnh Phúc An Bình.

 

Thiện Tâm

Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã / Sơn Hà thiên cổ điện kim âu”

 Đất nước hai phen chồn ngựa đá / Non sông ngàn thuở vững âu vàng.

                                                                                           (Vua Trần Nhân Tông)