Kinh Sống Hòa Hợp

4457

KINH SỐNG HÒA HỢP

Tôi từng nghe như vầy

Có một thời Thế Tôn

Ở tại Na-di-ka

đi đến thăm khu rừng

trồng nhiều cây Tala

tên gọi Go-sin-ga. O

Ở đó có ba thầy

Thầy A-nu-rud-dha

với thầy Nan-di-ya

và thầy Kim-bi-la

đang cùng sống chung nhau

tu tập trong an lành

Thấy Thế Tôn từ xa,

ba Thầy lo tiếp đón

người đỡ lấy y bát

người sửa soạn chỗ ngồi

người đem nước rửa chân.

Rồi đảnh lễ cung kính

xong, ngồi xuống một bên. O

Thế Tôn mở lời hỏi :

– Này, các thầy Tỳ kheo

Cuộc sống ở nơi đây

an lành, yên vui chăng ?

hằng ngày đi khất thực

có mệt nhọc lắm chăng ?

các Thầy đã sống chung

có thật sự hòa hợp

như thể nước với sữa,

lòng hoan hỷ tràn đầy

không hề tranh cãi chăng ? O

Khi nghe hỏi như vậy,

ba Thầy đã thưa rằng :

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

thật sự là như vậy.

chúng con sống an lành

cảm thấy rất yên vui

đi khất thực dễ dàng

chúng con rất hòa hợp

nói lời thuận thảo nhau

tràn đầy niềm hoan hỷ. O

Thế Tôn khen, hỏi tiếp :

– Các Thầy bằng cách nào

thực hiện đời sống ấy ?

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Chúng con hiểu được rằng

thật vô cùng lợi ích

khi chúng con sống chung

với bạn đồng phạm hạnh

nên xử sự với nhau

dù trước mặt, sau lưng

vẫn một mực tốt đẹp

vẫn một niềm quý trọng

ở trong từng việc làm

ở trong từng lời nói

ngay cả trong suy nghĩ. O

Kính bạch Đức Thế Tôn !

Chúng con đã thật sự

từ bỏ tâm ý mình

để sống tùy thuận theo

tâm của bạn đồng tu.

Vì thực hiện như thế

chúng con tuy khác thân

mà tâm vẫn tương đồng.

Do “khác thân, giống tâm”

nên chúng con nhìn nhau

trong ánh mắt thiện cảm

vui sống ở bên nhau

không một lời tranh cãi

như nước sữa hợp hòa. O

– Này, các thầy Tỳ kheo

đời sống của các Thầy

có nhiệt tâm, tinh cần

không hề phóng dật chăng ?

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Chúng con sống như sau

ai khất thực về trước

lo soạn sẵn nước uống

soạn cả nước rửa chân

bớt phần ăn của mình

dành cho người về muộn. O

Ai khất thực về sau

có thể dùng, nếu cần

sau đó, sẽ xếp dọn

mọi thứ cho gọn gàng.

Khi cần được giúp đỡ,

chúng con chỉ đưa tay

ra hiệu chứ không nói

Lời nói chỉ được dùng

đàm luận chuyện đạo pháp

vào những lúc thích hợp

nhằm chia sẻ cho nhau

điều chúng con tu tập. O

Thế Tôn hết lời khen,

tiếp tục hỏi các Thầy

– Này, các thầy Tỳ kheo

các Thầy có thể nào

chứng được pháp cao thượng

được tri kiến thánh nhân

được thoải mái an lạc

với cuộc sống như thế ? O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con sẽ nhiếp tâm

lìa xa các ham muốn

lìa xa các vọng tưởng

không khởi Tham Sân Si

để trú Thiền thứ nhất.

Đó là tâm an ổn

với hỷ được phát sinh

dùng chút ý nhỏ nhiệm

thường hằng kiểm soát tâm. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

lúc chúng con nhiếp tâm

ý thức của chúng con

sẽ đạt đến bất động

để trú Thiền thứ hai

đó là tâm an định

với hỷ lạc phát sinh

dù không còn kiểm soát

tâm ý chẳng lung lay. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con sẽ nhiếp tâm

để trú Thiền thứ ba.

đó là tâm thanh tịnh

với an lạc vi diệu

và tỉnh giác hoàn toàn

sâu vào trong Chánh Định

tâm Sở đắc tan biến. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con sẽ nhiếp tâm

vượt các lớp tâm thức

để trú Thiền thứ tư.

Đó là một trạng thái

đã bất động hoàn toàn

không cảm thọ khổ vui

và vô cùng sáng suốt. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con hướng tâm về

hư không rộng vô biên

với tâm rộng vô lượng

không chi phối bởi Tưởng

để trú định thứ nhất

là Không Vô Biên Xứ. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn!

Nếu như chúng con muốn

chúng con trải cái biết

phủ trùm không bến bờ

để trú định thứ hai

là Thức Vô Biên Xứ. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

tâm lượng càng rộng mở

vượt thoát mọi đối tượng

sai biệt trong Pháp Giới

thấy rõ “không có gì”

để trú định thứ ba

là Vô Sở Hữu Xứ. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con vượt ra khỏi

Vô Sở Hữu Xứ Định

dùng tâm vô lượng ấy

thấy biết cả Pháp Giới

để trú định thứ tư

Phi Tưởng Phi Phi Tưởng. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Nếu như chúng con muốn

chúng con sẽ tiếp tục

an trú Diệt Tận Định

thể tĩnh lặng tuyệt đối

từ đó, với Trí tuệ

thấy biết đúng như thật

mà đoạn trừ vô minh. O

– Kính bạch Đức Thế Tôn !

Đó là hạnh phúc lớn

là an trú tối thượng

chúng con cùng thành tựu

không thấy hạnh phúc nào

bằng hạnh phúc ấy cả

– Này, các thầy Tỳ kheo

Các Thầy đã thật sự

có hạnh phúc tuyệt vời

đã biết sống hòa hợp

giữa huynh đệ với nhau. O

Sau khi đã ngợi khen

Đức Thế Tôn ra về

các Thầy ngồi quanh nhau

thầy A-nu-rud-dha

lên tiếng rằng : – Chẳng ai

nói về điều sở đắc

về quả vị chứng đạt

nhưng tâm Tôi vẫn biết

tâm huynh đệ như thế

mà bạch cùng Thế Tôn

mọi chuyện rất rõ ràng. O

Lúc đó, có Dạ xoa

tên Pa-Ra-Ja-Na

đến chỗ Thế Tôn ở

đảnh lễ và tán thán

sự có mặt của Người

cùng với các Thầy đây

đem hạnh phúc lợi ích

cho dân chúng Vaj-ji

đồng thời, các cõi trời

cùng chung nhau ca ngợi

Thế Tôn và các Thầy. O

Thế Tôn bảo Dạ xoa :

– Này Di-gha hãy nhớ

nếu ai trong loài trời

cũng như trong loài người

nhớ đến ba Thầy đây

với tâm niệm hoan hỷ

với tâm niệm cung kính

là tạo công đức lớn

người đó sẽ an lạc

sẽ hạnh phúc lâu dài. O

Hãy nhìn xem ba Thầy

đã sống như thế nào

để thể hiện trọn vẹn

“lòng thương tưởng chúng sanh

vì an lạc, hạnh phúc

loài Trời và loài Người”

Được Thế Tôn chỉ dạy

Dạ xoa rất vui mừng

tin nhận và làm theo

cuộc sống khéo hòa hợp

gương mẫu nhất trên đời. O

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. (3 lần) O