Kỷ niệm ngày Thái tử Tất Đạt Đa xuất gia – 8/2 âm lịch

132

“Trời đã vào thu, việc nước cũng ổn định. Đất nước Sakya xinh đẹp sống trong an bình, ấm no. Mặc dù Đức vua Sudhodana đã lớn tuổi nhưng nay đã có Thái tử quán xuyến việc nước, Đức vua rất yên tâm, chỉ có duy nhất một điều khiến nhà vua phiền muộn.

Vào một ngày, Thái tử đang trầm ngâm suy nghĩ, bỗng một cung nữ chạy đến … Cung điện mùa mưa ngập tràn trong ánh sáng. Sau bữa tiệc linh đình, mọi người chìm sâu vào giấc ngủ. Thái tử lặng lẽ bước vào phòng nhìn Yashodara và Rahula đang chìm sâu vào giấc ngủ, nét mặt trầm ngâm.

Trong đêm khuya, bỗng có bóng người xuất hiện tại chuồng ngựa: “Giờ này trời tối, nhân gian rất mờ mịt, Người định đi đâu?” “Chính vì trời tối, vì nhân gian mờ mịt ta phải đi tìm ánh sáng cho mọi người …”

Trên bầu trời, Ma vương xuất hiện: “ … chỉ 7 ngày nữa Ngài sẽ được tôn lên làm vua … và 30 ngày nữa Ngài sẽ được tôn lên làm Chuyển Luân Thánh Vương, vua của các vị vua. Ngài đừng đi, hãy ở lại …” Vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch câu trả lời “Ta biết, nhưng ta không màng, ngươi đừng ngăn cản ta.” Cổng thành mở, bóng 2 người phi vút về phía nam, tất cả cảnh vật như bỏ lại phía sau.

Dòng sông Anoma cuồn cuộn chảy. Trên bờ, một thanh niên cường tráng đẹp như tranh vẽ dưới ánh trăng, tay cầm dao giơ lên trời, từng lọn tóc trôi theo dòng nước. Người tùy tùng trung thành cúi đầu mà nước mắt không ngừng rơi.

Sau khi cắt tóc xong, Thái Tử cởi bộ đồ vương giả của mình ra và tháo hết trang sức. Rồi bỏ lấy tấm y cũ mầu nâu sẫm mặc vào người. Channa khóc, ngựa Kantara cũng khóc. Thái Tử nhắn nhủ Channa: “Này Channa ngươi hãy mang túi đồ này, nhất là lệnh bài tối mật này, về đưa cho công nương. Ta từ đây xuất gia làm sa môn tu hành. Ngươi nhắn lại với tất cả mọi người. Nếu yêu thương ta thì không được ngăn cản chí nguyện của ta. Ngươi dắt hai con ngựa này về nhanh đi.” Channa khóc nức nở, quỳ xuống lạy Thái Tử, rồi dắt 2 con ngựa băng qua sông quay về. Con ngựa Kantara cứ ngoái lại nhìn Thái Tử, không muốn quay về. Đợi cho Channa băng qua sông rồi, Siddhattha mới quay lưng đi tiếp về phía Nam. Bóng Người oai vệ dần khuất sau rừng …”

Năm 29 tuổi, Thái tử đã xuất gia. Người đã khước từ vinh quang thế gian để đi tìm con đường giải thoát cho chúng sinh với hành trang là tình yêu thương vô bờ bến đối với vạn loài. Gian nan có là chi khi niềm đau thương đang ngày đêm phủ giăng khắp tinh cầu này. Nguy hiểm có là chi khi mà nước mắt của chúng sinh còn nhiều hơn nước của biển cả mênh mông.

Còn nhiều hơn trăm con suối nghìn sông

Nỗi đau khổ là vô cùng không kể.

Con yêu quý giữa thế gian ảo mộng

Lợi và danh cháy bỏng cả tâm hồn

Ai biết rằng nơi tịch cốc cô thôn

Người ẩn sĩ vượt hơn điều nhỏ bé.