Nghĩ về Thầy sau chuyến đi – cứu trợ Miền Trung

3136

Theo thầy về quê miền Trung ruột thịt

Chung tấm lòng chia sẻ những khó khăn

Sau tai ương do bão lũ cuồng phong.

Vẫn còn đó những mãnh đời bất hạnh.

Đây xác xơ vườn tan hoang gãy đổ

Kia ngôi nhà đâu còn thấy mái tranh

Q. Ngãi, Thừa Thiên, Q. Bình, Q. Trị

Mùa mưa nào cũng khốn khổ người dân!

Thầy dạy: Tại sao bão lũ mãi tập trung?

Nếu làm được, ta đẩy lùi cơn bão!

Điều thứ nhất trong lòng người không bão

Bớt hận thù không tàn bạo chiến tranh

Không tham lam không vơ vét tranh giành

Nhiều sân hận nên đất trời nổi giận.

Điều thứ hai để dòng đời bớt sóng

Nên cùng nhau tu tập đạo từ tâm

Sống chan hòa lòng trải với người dưng,

Siêng bố thí biết cúng dường Tam Bảo.

Điều thứ ba lòng người luôn rốt ráo

Hướng tâm về quy kính Phật từ bi

Luôn cúi đầu tâm nguyện những bước đi

Hướng Vô Ngã từng ngày lùi chấp ngã.

Ít người tu thì cũng còn chưa đủ

Nhiều người cùng hẳn lay chuyển đất trời.

Bởi Phật trời luôn hiện hữu khắp nơi

Để che chở cho chúng dân lương thiện.

Rồi, chúng con lại vào Nam một ngày nắng gắt,

Phố đông hơn, hối hả cũng nhiều hơn

Giữa phố quen con thấy mình như lạ

Những bước chân lòng thanh thản bình yên

Nhìn dòng người sao lại thấy yêu hơn

Không như trước người với con xa cách!.

Thầy ạ, lời dạy của Thầy vẫn còn vanh vách

Bên tai con và nồng ấm cả trong tim

Bởi dù sao đệ tử với nguồn gen

Của Thầy cho – ít nhiều chung nhịp đập.

Ngày mai chúng con lại trở về đời thế tục

Chỉ là sau một chuyến đi chúng con biết:

Chúng sanh cần Thầy nhiều đến thế.

Thầy như sóng lao xao trải dài bờ cát mịn,

Gió miên man làm mát dịu cuộc đời

Như mặt trời cho sự sống muôn nơi,

Nguồn nước ngọt để vạn loài tươi tốt.

Chúng con muốn triệu triệu lần nói lên niềm khao khát

Dâng lên Thầy –  “Vị Bồ Tát” của chúng sinh.

                

Phật Nghiêm

Từ Nguyên Hồng

26/10/2013